Tôi đã thấy hồi sinh
Có những chuyện xảy ra lần đầu trong đời, bất ngờ và dồn dập, nên xót xa đến thắt lòng. Ai đã từng đi qua tháng ngày ấy, sẽ hiểu niềm mong chờ đến da diết: bằng mọi giá phải trở lại được với bình yên.
Dừng lại sau cánh cửa này khái niệm về thời gian: không là ngày hay đêm, đầu tuần hay cuối tuần, bây giờ mối quan tâm là SpO2 bao nhiêu, nhịp thở thế nào, nhịp tim ra sao, phương án tiếp theo… là gì? Bao nhiêu lần, cũng đã từng thẫn thờ ra nơi cánh cửa này, nhìn ra bầu trời rộng lắm mà con đường quá hẹp phải thở hắt ra khi phải buông tay môt ai đó, dù với mọi giá blouse trắng đã cố níu giữ. Với bao mồ hôi đã ướt đẫm ngàn ngàn lưng áo, với nước mắt và cả sinh mạng, đỉnh bão đang dân qua đi trong niềm mong mỏi muốn vỡ òa triệu triệu lồng ngực.. Nên trong đau thương, Sài Gòn vẫn động viên nhau: một chút nữa. rồi một chút nữa. Phải hồi sinh.
Rồi khi trời lặng gió, chỉ còn mưa rả rich lành lạnh đan qua những ngón tay, thì đôi chút khoảng thời gian tạm nghỉ dẫ dành cho việc cải thiện điều kiện chăm sóc cho bệnh nhân. Là suy tư về chiếc gối rất hiệu quả cho những chiếc bụng bầu tròn nằm sấp từ chỗ “không còn có thể dã chiến hơn” đã dần ra hình hài, sắc nét. Là những nỗ lực không ngừng với ước muốn: Mẹ con không xa nhau nữa. 1 rồi 2, rồi 3 rồi nhiều nhiều nữa những bà mẹ được tư vấn và đồng hành với các bác sĩ, hộ sinh trong việc không để mẹ con san phụ không còn tách rời nhau phút giây nào nữa trong những ngày cùng chiến thắng bệnh dịch.
Dành điều này cho những ai vẫn còn dằn xé bởi những tiếc nuối “giá như” trong bão giông vừa qua khi cứ hoài ray rứt: Nếu được quay lại, có quá nhiều điều tôi muốn làm cho người thân. Ừ, Giá như tôi đã bên cạnh ba mẹ tôi nhiều hơn, hay giá như hôm đó kịp nắm lấy tay nhau, hay sao tôi lại vô tình không hỏi han gì bạm bè suốt cả tháng…Hãy để đau buồn lại cho đêm hôm qua. Đêm hôm qua, đó là một phần của cuộc đời chúng ta, không thể nào quên, nhưng bình minh đang lên, ngày mới sẽ còn nhiều điều phải làm, nhiều cánh tay cần hơi ấm. Ngày hôm nay phải đẹp hơn đêm hôm qua ấy, và ngày mai phải rực nắng hơn bình minh đang ló dạng phía xa kia.
Tôi đã thấy mưa giông
Tôi đã thấy những cái xiết tay thật chặt
Tôi đã thấy vất vả không làm nao ý chí
Nên tôi đã thấy … Hồi sinh
Trong không khí rộn ràng của ngày Quốc tế Phụ nữ 8/3, Bệnh viện Từ Dũ đã tổ chức một buổi lễ ấm áp và ý nghĩa nhằm tôn vinh những người phụ nữ đang ngày đêm cống hiến thầm lặng cho sự sống. Tại nơi mỗi ngày đều vang lên những tiếng khóc chào đời đầu tiên, vai trò của người phụ nữ lại càng trở nên thiêng liêng và đặc biệt.
Tham dự hội nghị có BS.CKII Trần Ngọc Hải – Giám đốc Bệnh viện Từ Dũ cơ sở 2. Tại đây, BS Hải đã trình bày báo cáo tổng kết hoạt động của bệnh viện sau 3 tháng đi vào vận hành, cung cấp cái nhìn toàn diện về hiệu quả triển khai mô hình y tế chuyên sâu tại địa bàn ven biển.
Sáng 27/2, trong không khí ấm áp của Ngày Thầy thuốc Việt Nam, các cô, các chú, các anh chị cán bộ hưu trí của Bệnh viện Từ Dũ đã trở về mái nhà thân thương – nơi từng gửi gắm cả một thời thanh xuân tận tụy với nghề.
Sáng ngày 26/2, trong không khí trang trọng và ấm áp chào mừng Ngày Thầy thuốc Việt Nam 27/2, Bệnh viện Từ Dũ đã tổ chức buổi gặp mặt, chúc mừng đội ngũ y bác sĩ, nhân viên y tế toàn viện.
Tại buổi gặp mặt, BS CKII Trần Ngọc Hải đã gửi những lời chúc Tết chân thành, tốt đẹp nhất và trao tận tay những phong bao lì xì đỏ thắm đến toàn thể cán bộ, viên chức, người lao động của bệnh viện.
Trong thời khắc giao thừa năm 𝟐𝟎𝟐𝟔, Bệnh viện Từ Dũ đã ghi dấu một sự kiện đầy ý nghĩa. Trong vòng 𝟑𝟎 phút đầu tiên của năm mới, đã có 𝟎𝟒 công dân nhí Bính Ngọ đầu tiên cất tiếng khóc chào đời an toàn.



